CHUYẾN ĐI ĐỊNH MỆNH ĐƯA TÔI ĐẾN BÊN ANH PHẦN 4

Posted By: ngo - 8:34 PM
Họ gặp nhau trên chuyến tàu Sapa, định mệnh gắn kết họ với nhau sau một tai nạn bất ngờ và tình yêu ngọt ngào của chàng trai Pháp có mái tóc nâu lãng tử đã đưa cô gái tới một vùng trời mới...

                                 

Phần 4:
Chuyện nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã thông. Hà Nội hồi đó chưa đông lắm, chả mấy mà có người nhìn thấy tôi đi chơi. Thế là xóm tôi họ đồn ầm lên. Một hôm, mấy cô bác ngồi đầu ngõ vẫy tôi ra tra hỏi : “Mày có người yêu là tây à ?”.
Khi quyết định quen biết làm bạn với người nước ngoài tôi đã xác định rồi, ai nói sao cũng sẽ không ngại. Được cái khi chúng tôi đi chung với nhau tôi ít bị người khác soi mói hay bàn tán gì khiếm nhã. Bạn bè tôi biết chuyện thì thích thú, ủng hộ.
Hơn một tháng sau khi quen nhau, chiều hôm đó đi tham quan bảo tàng về, ngồi nghỉ uống nước ở vườn hoa, anh cầm tay tỏ tình với tôi. Anh nói : “Anh nghĩ là anh đã yêu em”. Tôi bất ngờ, ngẩn ngơ không biết nên trả lời thế nào, ngồi yên lặng suốt cả buổi.
Tôi về nhà cứ suy nghĩ mãi. Hai hôm sau chúng tôi gặp lại. Ngồi ở quán cà phê Xanh, tôi trả lời anh “em cũng nghĩ là em đã yêu anh”. Quán vắng chúng tôi trao nhau một nụ hôn.
Lúc đầu làm quen và chính thức hẹn hò với một anh tây, tôi khá là im hơi lặng tiếng và cũng ít liên lạc với bạn bè hơn trước. Tôi không cắt ngắn hay nhuộm lại tóc nữa. Phong cách ăn mặc cũng thay đổi, áo phông quần bò và giày thể thao, đơn giản và nhanh nhẹn. Nhưng rồi chẳng được bao lâu sau, tôi bắt đầu chia sẻ chuyện của mình với một cô bạn. Buổi tối cơm nước xong tôi lại đạp xe sang nhà bạn trong Ngũ Xã, ngồi ăn quà vặt và tâm sự tuốt tuồn tuột. Nó chịu khó nghe, hiểu và ủng hộ, cũng hứa là sẽ giữ bí mật.

Dần dà chuyện cũng trở lên bình thường, tôi không thấy ngại nữa, mạnh dạn nói chuyện về anh và giới thiệu anh với gia đình bạn bè. Chẳng may tôi bị mất xe đạp, thành ra mấy lần đi chơi với anh tôi phải mượn xe em hàng xóm, em vui vẻ có hôm về sớm cho tôi mượn xe đạp để kịp đi hẹn hò với anh tây. Anh lãng mạn lịch sự, rất chăm tặng hoa cho tôi, rồi còn làm cả thơ nữa. Có điều hồi đó nam nữ tặng hoa cho nhau thường chỉ tặng 1 bông hồng to thật đẹp, hay một bông tulip đắt tiền, gói trong giấy bóng sang trọng. Còn anh, anh toàn tặng tôi cả bó hoa hồng to tướng, mỗi bó có đến hàng chục bông hoa hồng loại be bé, hơi giống hoa hồng cúng mấy chị chở hoa bằng xe đạp đứng bán ven đường. Tôi vui vẻ nhận. Cứ 2-3 ngày đi chơi tôi lại có 1 bó to như thế để giỏ xe mang về, em hàng xóm hay cười, chế tôi “chị lại có hoa à ?” , bó cũ còn chưa kịp tàn, thế là tôi đem chia bớt hoa cho em.

Sinh nhật đứa bạn thân cấp 2, tôi chính thức rủ anh đi cùng. Anh hiền lành ngồi một chỗ, tì tì ăn gần hết đĩa thịt bò khô, món ngon và sang nhất trong bữa tiệc sinh nhật, bọn bạn tôi lại càng có cớ để chêu.
Liên hoan với nhóm bạn đại học, tôi cũng dẫn anh đi. Anh vui vẻ hoà đồng, ăn gì cũng khen ngon, xuống bếp tập nói tiếng Việt với hội con gái đang nấu nướng khen “cái này là ngon !”. Bọn con trai kéo anh lên uống nước, chỉ vào cốc bia dạy “cái này là phê !”.

Anh càng muốn học tiếng Việt để giao tiếp, dù thời gian ở Việt Nam thực tập không nhiều vẫn nhưng vẫn lên Yết Kiêu xin học một lớp buổi tối. Thời gian ở Việt Nam anh thuê nhà ở chung với nhóm bạn cùng khoa nhưng những tối không có hẹn và không phải đi học, anh lại ra đầu đường Đại Cồ Việt, uống mía đá, xem phim chưởng lẻ Hồng Kông và tâm sự với mấy bác xe ôm, không thì cũng giao lưu với mấy bạn sinh viên trong khu vì vậy cũng học được khá khá những từ thường ngày. Cuộc sống của anh cũng phong phú lắm. Anh thích cả học võ. Mấy năm đại học bên Pháp có theo học võ của một ông thầy Việt Nam, giờ anh đang ở ngay trên đất Việt nên càng không muốn bỏ lỡ cơ hội. Anh ngỏ ý nhờ tôi tìm giúp anh một lớp. Chợt nhớ có anh tên Văn, dạy Võ ở đền Quán Thánh, tôi dẫn anh lên đó xin học. Mới đầu anh được kèm riêng, học chung với mấy đứa trẻ con. Nghỉ giải lao bọn nó hỏi anh, “ Bạn gái anh à ?” Anh nói không, là “ bạn gái yêu !”. Lần đó tôi qua chờ anh tan học, bọn trẻ con thấy tôi cứ tủm tỉm cười.

Sắp hết kì thực tập các bạn anh cũng về nước dần dần, căn nhà rộng 3 tầng, bốn năm người thuê chung trở lên quá đắt đối với một hai người, anh chuyển đến 1 phòng nhỏ cho sinh viên ở khu A2. Hôm tôi lên giúp người yêu chuyển nhà, mấy cô bán hoa đầu đường thấy tôi bước thấp bước cao theo anh đi qua thì cũng lại chỉ trỏ tủm tỉm cười.
Buổi trưa anh đưa tôi ra quán quen ăn cơm. Tôi để anh thể hiện. Như thường lệ, cô chủ quán không biết tiếng Anh, dọn ra hai đĩa cơm nửa ta nửa tây, giá đắt hơn cơm bụi sinh viên khoảng 3-4 lần nhưng trông trắng trẻo, sạch sẽ, có thịt bò xào, dưa xào và cả dưa chuột, xà lát mỗi thứ một góc. Hàng ngày anh vẫn tới đây ăn trưa như vậy.
Anh còn ở đây tầm một tháng nữa thì cũng sẽ phải về nước."

CHUYẾN ĐI ĐỊNH MỆNH ĐƯA TÔI ĐẾN BÊN ANH PHẦN 5

nguon Chồng Tây Vợ Đông 

About ngo

Những truyện tình cảm chị em , hướng dẫn các chị em làm đẹp để luôn có một sức khỏe tốt. Chia sẻ các kinh nghiệm đi du lịch của các bạn trẻ Việt Nam

0 comments:

Post a Comment

Chia sẻ các tin tức hàng ngày .Về các ngôi sao , ẩm thực kinh nghiệm đi du lịch , tâm sự chị em

Copyright © 2015 TÌM KIẾM TIN TỨC

Designed by | Distributed By Tìm Kiếm Tin Tức|MÓN MẶN|MÓN NGỌT| KINH NGHIỆM| CÁC LOẠI MỨT TẾT| LÀM ĐẸP| TÂM SỰ|

/* */